
daidoanket.vn · Feb 27, 2026 · Collected from GDELT
Published: 20260227T024500Z
Vẫn khát nhân lực ngành y Y tế cơ sở từ lâu được xem là tuyến đầu trong chăm sóc sức khỏe ban đầu, nơi gần dân nhất và cũng là nơi nắm bắt sớm nhất những biến động về dịch tễ, bệnh tật trong cộng đồng. Thế nhưng, chính tuyến “gác cổng” này lại đang đối diện nghịch lý - nhiệm vụ ngày càng nặng, trong khi nhân lực chưa theo kịp yêu cầu phát triển.Các số liệu thống kê cho thấy, hệ thống y tế đang thiếu khoảng 23.800 nhân lực y tế dự phòng; riêng bác sĩ y học dự phòng thiếu hơn 8.000 người, cử nhân y tế công cộng thiếu gần 4.000 người. Đáng nói, thiếu hụt không chỉ nằm ở số lượng. TS.BS Nguyễn Trọng Diện - Giám đốc Sở Y tế Hà Nội nhận định, hệ thống y tế “đang thiếu cả về số lượng lẫn chất lượng nguồn nhân lực”, đặc biệt là ở y tế cơ sở và các bệnh viện khu vực. Theo ông, dù Hà Nội cơ bản bảo đảm mật độ bác sĩ trên vạn dân, nhưng đội ngũ này vẫn tập trung nhiều ở các bệnh viện lớn, bệnh viện trung ương; trong khi đó, tuyến cơ sở và khu vực lại thiếu, nhất là nhân lực chất lượng cao ở các chuyên ngành sâu.Ở góc nhìn của một bệnh viện tuyến cuối, PGS.TS Đào Xuân Cơ - Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai cho rằng, giai đoạn sau dịch Covid-19 đã bộc lộ rõ những bất cập về môi trường làm việc, cơ chế tài chính và điều kiện hành nghề trong hệ thống y tế công lập. Áp lực công việc gia tăng, rủi ro nghề nghiệp lớn, trong khi thu nhập chưa tương xứng khiến một bộ phận cán bộ y tế dịch chuyển sang khu vực tư nhân. Nghị quyết 72-NQ/TW của Bộ Chính trị đã xác định rõ vai trò then chốt của y tế cơ sở trong bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân. Tuy nhiên, từ chủ trương đến thực tế vẫn còn một khoảng cách không nhỏ. Khoảng cách ấy, xét đến cùng, bắt nguồn từ câu chuyện con người – từ việc đào tạo, thu hút, giữ chân và tạo điều kiện để đội ngũ y bác sĩ tuyến cơ sở có thể làm nghề trong môi trường ổn định, đủ phương tiện và được bảo vệ. Khi tuyến chăm sóc sức khỏe ban đầu còn thiếu thốn, hệ thống khó có thể vận hành trơn tru. Cần cơ chế đặc thù Theo ghi nhận thực tế, những chuyển động gần đây tại Hà Nội chứng tỏ một hướng tiếp cận rõ ràng, thay vì chỉ bàn về mục tiêu, cần bắt đầu từ việc nâng đỡ đội ngũ tuyến đầu bằng cơ chế cụ thể và hỗ trợ thực chất.Tại xã Mê Linh, việc Bệnh viện Đa khoa Mê Linh ký kết hỗ trợ chuyên môn toàn diện cho các Trạm Y tế xã Tiến Thắng, Yên Lãng và Mê Linh là một bước đi đáng chú ý. Theo nội dung triển khai, bệnh viện tuyến trên không chỉ đào tạo, cập nhật kiến thức mà còn chuyển giao kỹ thuật, hướng dẫn thực hành lâm sàng, tổ chức hội chẩn và hỗ trợ xử trí các ca bệnh vượt khả năng chuyên môn của tuyến xã. Đây được xem là bước đi hợp lý nhằm tăng năng lực tại chỗ, giúp cán bộ y tế cơ sở tự tin hơn trong chẩn đoán và xử trí bệnh lý thông thường ngay tại địa phương.BSCKII Trần Quang Trịnh – Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Mê Linh nhấn mạnh, trách nhiệm của bệnh viện tuyến trên “không dừng lại ở điều trị, mà phải đồng hành cùng tuyến cơ sở, chia sẻ kinh nghiệm, chuẩn hóa quy trình, giúp cán bộ y tế xã đủ năng lực, đủ tự tin chăm sóc sức khỏe ban đầu cho người dân”. Song song với hỗ trợ chuyên môn là chuyển đổi số. Mô hình Trạm y tế 4.0 tại phường Bồ Đề và phường Long Biên cho thấy, khi dữ liệu được liên thông với Bảo hiểm xã hội và hồ sơ sức khỏe điện tử thành phố, bác sĩ tuyến cơ sở có trong tay một nền tảng quản lý sức khỏe liên tục thay vì chỉ xử lý từng lượt khám lẻ tẻ. Việc người dân được khám sàng lọc miễn phí, cập nhật chỉ số sức khỏe định kỳ không chỉ giúp phát hiện sớm bệnh không lây nhiễm mà còn làm thay đổi thói quen “đợi có bệnh mới đi viện”.Ở tầm vĩ mô hơn, những thay đổi gần đây được kỳ vọng tạo cú hích mới. TS.BS Nguyễn Trọng Diện thông tin, Hà Nội ban hành cơ chế hỗ trợ lên tới 5,3 tỷ đồng cho một số đối tượng chuyên gia, bác sĩ giỏi; đồng thời mở rộng các chính sách về nhà ở, khám sức khỏe cho gia đình, điều kiện học tập cho con em. Giám đốc Sở Y tế Hà Nội đánh giá đây là “cú hích lớn” trong thu hút nhân lực chất lượng cao cho y tế Thủ đô.Dù vậy, các chuyên gia cũng thẳng thắn nhìn nhận rằng tiền lương và hỗ trợ ban đầu chưa phải yếu tố duy nhất. PGS.TS Đào Xuân Cơ phân tích, để giữ chân người giỏi, cần một môi trường làm việc đủ điều kiện về trang thiết bị, thuốc men, cơ chế quản trị minh bạch và cơ hội phát triển chuyên môn. Nếu chỉ có đãi ngộ tài chính mà thiếu môi trường hành nghề ổn định, nguy cơ dịch chuyển nhân lực vẫn còn.Với tuyến cơ sở, thách thức còn phức tạp hơn. Không phải trạm y tế nào cũng có nguồn thu ổn định như bệnh viện tuyến cuối. Vì vậy, ngoài chính sách chung của quốc gia và thành phố, cần những cơ chế đặc thù: đặt hàng chuyên gia tuyến trên hỗ trợ định kỳ; đào tạo liên tục cho bác sĩ xã, phường; bảo đảm ngân sách cho hoạt động khám sức khỏe định kỳ; và đặc biệt là cơ chế bảo vệ nhân viên y tế khi thực hiện nhiệm vụ.Khi tuyến cơ sở đủ nhân lực và đủ năng lực, những mục tiêu như quản lý tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính tại cộng đồng sẽ không còn là khẩu hiệu. Người dân có thể được theo dõi sức khỏe ngay nơi cư trú, giảm chi phí đi lại, giảm thời gian chờ đợi và giảm áp lực cho bệnh viện tuyến trên. Đầu tư cho nhân lực tuyến y tế cơ sở vì thế không đơn thuần là giải pháp giảm tải cho tuyến trên. Đó là lựa chọn chiến lược để xây dựng một hệ thống y tế bền vững.